Những người mẹ bơ vơ

thegioivohinh.net Ngày của mẹ

Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều
Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng
Mà lòng yêu sống lạ lùng
Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
“Đắng cay ngậm quả bồ hòn,
Ngậm lâu hoá ngọt!” Mẹ còn đùa vui!
Sinh con mẹ đã sinh đời
Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao?
Quanh năm có nghỉ ngày nào!
Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.
Rét đông đi cấy đi cày
Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai.
Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài
Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.
Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa,
Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.
Cắn răng bỏ quá trăm điều
Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.
Mẹ là tạo hoá tháng ngày
Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.

☔ NHỮNG NGƯỜI MẸ BƠ VƠ!

Khi con gặp những vấn đề trong cuộc sống, người lúc nào cũng có thể tìm đến chính là Mẹ. Mẹ dường như là bách khoa toàn thư, khiến mọi thứ đều trở nên thật nhẹ nhàng


. Nhưng rồi con lớn khôn, rời xa ngôi nhà nhỏ và bay đến những chân trời rộng lớn, Mẹ chỉ còn lại một mình.
Lúc này, con nào biết, những vấn đề của Mẹ, Mẹ chẳng biết tìm đến ai!

Con cứ nghĩ chỉ bản thân mình mới phải đối diện với đủ vấn đề của cuộc sống này! Nào ngờ Mẹ cũng hằng ngày chống chọi với bao nhiêu thứ khác.

Những người Mẹ Việt Nam thường gắn liền với những danh xưng: “nữ tướng”, “siêu nhân”. Để rồi đến một lúc, họ tự gắn cho mình một thói quen: Chịu đựng. Gặp chuyện gì cũng chỉ biết giấu trong lòng, tự mình tìm cách. Ngay cả chuyện yêu con, thương con thế nào là đúng, thế nào là sai, họ hàng, xóm giềng rồi cháu con dâu rể,… họ giấu tất cả, tự mình chịu đựng.

Tôi đã từng giận điên người khi nhìn Mẹ dù mệt mỏi bao nhiêu vẫn phải gượng cười, chỉ để chỉ các con an tâm. Nhưng tôi nào biết, những vấn đề đó của Mẹ kì thực đã chất chứa lẫn cam chịu từ bao nhiêu năm tháng không ai sẻ chia – Những năm tháng tôi quan tâm đến rất nhiều thứ khác của tuổi trẻ, chỉ trừ Mẹ…
– Tôi có thể tâm sự thâu đêm, lo lắng cho bạn bè mà không biết Mẹ mình cũng đang đau lòng, thương tổn!
– Tôi có thể dành hàng tiếng đồng hồ chat chit trên mạng với một người xa lạ chưa hề gặp mặt nhưng không thể bỏ ra 15 phút nghe Mẹ tâm sự!

Tôi cho Mẹ lẩm cẩm, Mẹ phiền phức, nào biết đâu những lúc đó Mẹ cần lắm một người lắng nghe!
Tôi chỉ biết đến Những người trẻ lạc lối, nào hay còn có Những người lớn bơ vơ. Họ có thể chiến đấu với mưu sinh, với cơm áo gạo tiền, nhưng những nỗi buồn tự thân lại không thể vượt qua – Và Mẹ chính là một trong số đó!

Thế giới của Mẹ đến một lúc nào đó thì rất nhỏ bé, hoàn toàn chỉ chứa mình con. Thế giới của con lại quá rộng lớn nên thường vì thế mà sao nhãng Mẹ.
Thực ra, điều tốt đẹp nhất trên thế giới này chính là: Khi con lớn khôn rồi, Mẹ vẫn chưa già, lúc con có khả năng báo đáp, Mẹ vừa hay vẫn còn khỏe mạnh.
Hãy yêu thương, quan tâm khi Mẹ vẫn còn khỏe mạnh bên cạnh bạn. Mỗi ngày dành chút thời gian gọi điện cho Mẹ, mỗi tuần tranh thủ về ăn cùng Mẹ một bữa cơm. Hãy lắng nghe mẹ! Tuổi trẻ của bạn có thể còn dài, nhưng tuổi già đã gõ cửa bố mẹ ở nhà rồi.
Đừng để những yêu không bao giờ được nói ra. Đừng để Mẹ trở thành một người lớn bơ vơ ngay trong chính căn nhà mình!

Vì mỗi ngày đều là ngày của mẹ

Sưu Tầm


 

Add Comment