Tôi bị ma nhập và được cứu thoát như thế nào?

Tôi bị ma nhập và được cứu thoát nhờ tâm ấn của Mật Tông Thiên Đình

Nguồn Internet

Nguồn Internet

Câu chuyện của con là về một vị sư trụ trì của một chùa Tổ đình, cũng khá có tiếng và có chức vụ trong Phật giáo ở Việt Nam.
Năm ấy con mới bị vong nhập, các vong về hành khiến con mệt mỏi đau nhức khổ sở không thể chịu được. Có câu có bệnh vái tứ phương, con đã làm đủ mọi cách nào là thỉnh bùa của thầy mo Mường (nhân dịp ông này lên tìm mộ cụ con), nào là tìm thầy trục vong (lúc ở nhà thầy thì vong ra, người con nhẹ hơn 1 chút, nhưng ra khỏi nhà thầy vong lại nhảy vào ;) ), cuối cùng là nhờ thầy trụ trì nghe nói cũng có tiếng về trị tà. Con đến gặp thầy cùng với vài người nữa. Lúc này người con đang bị vong nhập, vong này xưng là cụ Tổ nhà con (do sắp đến ngày làm lễ cầu siêu cho các cụ ở chùa này, nên cụ Tổ ốp về nhắc nhở con cháu). Con đang ở trong trạng thái nửa người nửa ma do có cụ Tổ nhập xác.

Đoàn con vào phòng thầy trụ trì. Khi nhìn thấy thầy, cụ Tổ con liền đứng lên chắp tay cúi chào và nói: “xin chào thầy, mong sư thầy giúp đỡ gia đình chúng tôi, sắp đến lễ cầu siêu rồi”.
Thầy nhìn con với ánh mắt lạnh lẽo rồi quát lên: “Cụ nào chứ? Tà thì có, có ra ngay không thì bảo? hay phải đợi ta lấy kiếm?”. Lúc ấy con cảm nhận cụ Tổ con nhìn sư thầy với ý nghĩ: “Tưởng mình là trụ trì thì to lắm sao? Ta nể mặt ngươi tu theo pháp Phật, là đệ tử của Phật nên thành kính chào ngươi như thế, ngươi lại dám dọa ta sao, đối với ta ngươi chỉ như một đứa trẻ con thôi”.

Lúc ấy con là người ở giữa, vừa sợ vừa lo, vì con bị vong ốp nhưng vẫn biết vong làm gì, nghĩ gì, chỉ có điều con không điều khiển được bản thân mà mọi việc vẫn là vong cụ tổ làm chủ. Con thấy sợ khi nhìn ánh mắt thầy trụ trì, vì hồi đó con mới biết đến đi chùa, nên nghĩ trụ trì là to lắm, các vãi bảo Tăng như phật, thầy lại tu lâu nữa, phải tôn kính thầy, chứ sao vong cụ Tổ lại nghĩ về thầy như thế?)
Sư thầy đứng lên, lấy cái kiếm gì đó con không rõ, hình như là kiếm gỗ trị tà, kiếm to và dài, đánh thật mạnh hình chữ X vào lưng con để cho “Tà” (ma quỷ) xuất ra… Nhưng không, cụ Tổ vẫn ở đó, ngồi cười ^ ^. ( huhu thực thể là con đau rát ra phết). Sư thầy lại dọa đọc chú, vong cụ vẫn không sợ. Rồi thầy sai đệ tử pha trà gừng cho vong xuất ra, vong vừa uống vừa thổi… không chuyển biến gì…
Sư thầy bảo: “ Cô này bị bệnh tà rồi, mấy ngày nữa thầy làm bùa cho, đưa thầy 1 ảnh 3×4, rồi 1 tuần nữa đến lấy bùa về, bây giờ cô là giáo viên, đang dạy tư nhiên ngẩn ngơ thế này khéo mất nghề…”. Con ra về vẫn trong trạng thái vong nhập. Ra khỏi chổ thầy trụ trì vong cụ con bảo: “Thầy này chẳng biết gì cả, cụ chỉ muốn nói chuyện dặn dò một chút thôi mà…”, rồi cụ tự xuất ra.

Một tuần sau con đến lấy bùa, bùa gồm có rất nhiều thứ như: một ảnh thẻ, một gói nhỏ những câu chú, một gói nhỏ ảnh Quan Âm, một hình đeo cổ bằng đồng một vị tiên ông nào đó…. nghe nói sư thầy đã trì chú Thủ lăng nghiêm vào đó tránh tà. Con gửi lễ cám ơn sư thầy 500.000 đồng. Mang cái bùa về, con phấn khởi nghĩ chắc giờ mình thoát cảnh vong ám rồi. Thế nhưng con đã nhầm to, vong veo vẫn nhảy vào ầm ầm mặc dù bùa lúc nào cũng đeo bên người. Sau con thấy bùa không có tác dụng nên đã để lên bàn thờ không mang theo bên người nữa.

Con chỉ thực sự thoát khỏi cảnh vong ám khi được nhận tâm ấn của pháp môn Mật tông Thiên Đình. Bây giờ con cũng hiểu vì sao ngày đó sư thầy đã làm đủ mọi cách mà vong cụ con vẫn ngồi cười ngạo nghễ không chịu xuất ra. Có thể sư thầy giỏi về Phật sự, về việc giảng giải đạo phật, cầu siêu, cúng kiến… nhưng vấn đề cốt lõi thì sư thầy lại phủ nhận đó không phải là vong cụ Tổ, mà là ‘tà ma’.

Giá như sư thầy nói: “Đó, vong linh gia tiên nhà con về xoay chuyển cho con tu học, con nên học như thế này, thế này…” thì con đã không bị mông lung chạy đi hết thầy này đến thầy khác mong tìm cách trục tà trục vong. Sư thầy lại nói những điều làm con cảm thấy hoang mang lo lắng, lúc đó con vừa mới bị vong nhập nên không hiểu Tà là gì? (rõ ràng con cảm nhận đó là cụ nhà con), sư thầy còn nói không khéo mất nghề làm con càng hoảng sợ hơn nữa, trong lòng cảm thấy bất an vô cùng .

Âu đó cũng là cái nghiệp con phải trả khi cơ thể bị hành đau nhức mệt mỏi, nhưng qua đó con cũng vừa trải nghiệm được một phần nhỏ thế giới người âm, được vong các cụ về dạy con những việc có liên quan đến đạo như tụng kinh, ấn tống kinh sách lên các chùa nghèo ở quê, phóng sinh mỗi khi có giỗ, cũng là một cách gia tiên xoay chuyển con cháu còn sơ cơ biết đến tâm linh, trời phật trước khi có duyên đến với Mật tông Thiên Đình :)

 

Nguồn: Đá  ngủ Sắc- vutruhuyenbi.com

Xem thêm:

Lễ điểm đạo thọ nhận tâm ấn tu học 

Xin điểm đạo 

Ấn chứng và ân phước của việc điểm đạo

Mật tông thiên đình

Add Comment