5 Bài học rút ra từ tam quốc chí

1. Lòng đố kỵ, tự cao, tự đại thì chỉ chuốc lấy thất bại.
Trong phim tính cao ngạo của Quan Vũ xem Đông Ngô không ra gì cuối cùng cũng phải trả giá cho bài học của mình đó là mất cả mạng sống và hậu quả lớn hơn là để mất Kinh Châu-một trong những địa thế thuận lợi để quân Thục có thể tiến ra Bắc diệt Ngụy hoặc tiêu diệt Đông Ngô. Rồi Lưu Bị sau khi đã đăng ngôi vua trong Thục thì vì quá tự hào về mình, khinh thường hậu bối Lục Tốn để rồi cũng chuốc lấy thất bại và bỏ mạng. Tính tình quá nóng nảy của Trương Phi cũng dẫn đến hậu quả là mất mạng trong tay của bọn tiểu nhân.
Bài học có thể rút ra được là đối với mọi việc mọi chuyện dù lớn nhỏ thì chúng ta cũng phải bình tĩnh, khiêm nhường học hỏi, và cẩn thận quan sát tình hình có như vậy thì mới có thể đem đến thắng lợi.

tam quoc chí

2. Chấp vào kinh sách cũng dẫn đến thất bại
Trong lần Gia Cát Lương (GCL) tiến quân ra Kỳ Sơn lần I vì tin tưởng Mã Tốc nên cho ông ta dẫn quân ra trấn thủ Nhai Đình là con đường huyết mạch đến vận chuyển lương. Nhưng ông này lại cứ tin tưởng vào cái bụng binh thư của mình đã nghiên cứu học hỏi nhiều năm, không biết quan sát địa thế xung quanh và cộng thêm cái bản ngã của mình không nghe người dưới khuyên can nên cuối cùng cũng chuốc lấy thất bại.
Tào Nhân là em của Tào Tháo chỉ rập theo khuông mẫu của kinh sách không biết vận dụng binh thư tùy từng hoàn cảnh địa thế để mà áp dụng cho đúng, chỉ có cái hình thức nhưng không có cái nội dung để rồi cũng thất bại trong nhiều trận.
Bài học có thế rút ra là kinh sách chỉ để tham khảo là vật vô tri, nếu không biết tùy nghi mà biến hóa trong trận mạc thì đối phương sẽ nắm bắt được và chúng ta sẽ chịu thảm bại.

3. Quy luật người tính không bằng trời tính. Mọi chuyện là do Thiên ý
Nhà Hán truyền đời đã 400 năm, nay vận nước suy yếu (vua bất tài, phước đức của triều đại cũng đã hết) thì lẽ dĩ nhiên sẽ có một triều đại khác lên nắm quyền thay cho triều đại cũ. Sau đó Viên Thiệu, Tào Tháo, Lưu Bị ai cũng nghĩ mình đại diện cho trời thuận theo ý trời khuấy động đao binh nhưng rốt cuộc kẻ chiến thắng thống nhất Trung Quốc lập ra nhà Tấn lại là dòng họ Tư Mã (Tư Mã Viêm). GCL là nhà đại mưu lược trong phim nhưng cũng không thể thắng trời thể hiện qua việc dùng hỏa công muốn thiêu chết Tư Mã Ý (TMY) trong cốc nhưng chỉ cần một trận mưa lớn đã phá vỡ toàn bộ kế hoạch của ông, và ông cũng đã thốt lên một câu trách trời “Trời giúp Tào, không giúp Lượng”. Trong trận hỏa thiêu Xích Bích vì biết lợi dụng gió Đông mà Chu Du có thể đánh bại 83 vạn quân Tào
Bài học có thể rút ra sự hưng vong của một triều đại, thắng bại của những cuộc chiến tranh là do Thiên Ý không phải do sự muốn hay tính toán của con người.

4. Trong phúc có họa, trong họa có phúc
Lưu Bị sau khi xưng đế thì sanh ra cao ngạo, không nghe lời can gián của GCL làm việc theo ý mình rồi gánh chịu thất bại trong trận chiến với Đông Ngô. TMY nhiều lầ bị phế chức đại đô đốc nhưng không vì thế mà nản lòng tại ông biết triều thần lúc đó không ai có đủ khả năng đánh Thục nên ông về nhà bình tĩnh chờ thời cơ thuận lợi. Sau khi các tướng đã bại thì ông xuất trận và giành chiến thắng điều này càng củng cố uy quyền của ông trong triều đình Ngụy

5. Chỉ có nhân nghĩa hay dũng khí không thể thành đại nghiệp
Lưu Bị phát động chiến tranh là để phò Hán diệt Ngụy, đi đâu ông cũng lấy nhân nghĩa đi đầu. Đối với ông nhân nghĩa còn quan trọng hơn cả tính mạng mình. Nhưng để thành nghiệp lớn thì chỉ có nhân nghĩa thôi vẫn chưa đủ mà phải biết áp dụng cái nhân nghĩa này vào từng tình hình cụ thể. Vì cái nhân nghĩa dỏm này mà đã không ít lần ông mất những cơ hội tốt để củng cố thế mạnh quân sự của mình, và cũng vì nhân nghĩa này mà ông phải hy sinh Bàng Thống để lấy nguyên nhân chiếm Thục. Cũng vì cái nhân nghĩa này mà không ít lần hại chính bản thân mình rồi hại luôn cả những người xung quanh. Cho nên ngoài nhân nghĩa trong đối nhân xử thế thì cần phải có trí tuệ nhìn xa trong rộng đánh giá nặng nhẹ thì mới mong tạo được cơ nghiệp.
Nguồn: vutruhuyenbi

 

Add Comment