Tôi bị hành căn từ lúc nhỏ

Tôi bị hành căn từ lúc nhỏ

(Những triệu chứng bị hành căn có thể tham khảo ở bài viết này, nếu biết thọ nhận tâm ấn tu học(điểm đạo), tu tâm sửa tánh làm làm lành lánh dữ thì sẽ đỡ dần và từ từ sẽ khỏi)

download
Hành căn là dạng bệnh không ra bệnh, ốm không ra ốm, khỏe ko ra khỏe. Bệnh hành căn, nôm na như người ta bảo, là cái loại bệnh giả vờ. Kiểu người trông thì khỏe mạnh, phốp pháp tươi tắn mà cứ đau cứ mệt đâu đâu. Kêu ca cũng chả ai tin, lắm lúc bị mắng là giả vờ để xin nghỉ việc :)) Đi khám thì có lúc ra bệnh, có lúc ko. Nhưng chữa theo cách nào, thuốc gì cũng ko xong. Mấy hôm lại ốm. Tiền thuốc quá tiền cơm. Đủ các triệu chứng mà các bác sĩ có thể chỉ ra, như là huyết áp, tim mạch… nhưng cứ chữa vòng quanh cũng ko xong đc bệnh gì. Nặng hơn, đôi lúc ng bị hành căn có thể đc xác định những bệnh nghiêm trọng như u não, tụ máu não, ung thư… Nhưng ko chết mà sống trong mệt mỏi, vật vờ.
Người bị hành căn mà đi xem bói thì hay đc những người theo đồng cốt khuyên là ra trình đồng mở phủ. Nếu ko ra thì cũng phải làm lễ, cúng bái rườm ra để xin khất với các quan, các thánh cho mình khỏi ra trình đồng. Làm thế thì tốn của tốn tiền, tốn thời gian công sức. Chưa kể, đời sống cứ âm âm dương dương, nửa mê nửa tỉnh, nửa tin nửa ngờ. Rất ko bình thường. Chính người phải sống trong hoàn cảnh đó cũng cảm thấy y như bị hành. Mệt mỏi vô cùng.
Mình nhận thấy rõ là mình bị hành căn từ nhỏ. Mình hay gặp chuyện rủi ro từ trên trời rơi xuống. Những việc nằm ngoài tầm kiểm soát của mình. Đến nỗi khó tin, nghe như bịa đặt. Lớn lên một chút thì rất yếu. Kiểu đau yếu vu vơ trong khi người thì to như trâu mộng. Quanh năm đau họng. Cứ hẹn cắt amydal là lại ko cắt đc. Nốc no kháng sinh rồi lại tiêm. Chưa kể đau đầu, đau xương, đau đầu gối và cổ chân đến mức ko dám đi giày cao gót, đau dạ dày và stress liên miên, cáu gắt ko kiểm soát. Về sau lòi ra quả u trên não, hẹn mổ lại ko mổ đc, đi về. Rồi lại thêm trầm cảm. Lại thuốc, lại tiền, lại nghe đâu chữa đó. Cứ chiều về nhà là mệt và đau đến mức chui vào phòng ngủ, đóng cửa, đuổi con ra ngoài, nằm im như 1 cái xác khô.
Nhưng đúng là mình có duyên với tâm linh. Từ nhỏ, bé teo, khi đi học đã biêt lẩm nhẩm cầu trời khấn phật cho con đi qua kỳ thi, cho cháu khỏi bị mắng, bị đánh… Hồi ấy ko ai dạy. Tự nhiên như 1 bản năng. Con ranh con dài ngoẳng, chân tay chi chít sẹo gai và quần áo đầy nhựa xoài nhựa mít mà cứ nghĩ đến Trời Phật thánh thần là thành kính vô cùng. Mà hễ cứ khấn là được nhé. Nhớ 1 hôm cô giáo gọi Ngân lên bảng. Mình run như giẽ vì chưa học bài nên khấn vội khấn vàng. Cô giáo đang đợi mình lò dò lên thì tự nhiên có cô giáo khác trên ban giám hiệu xuống gọi cô mình đi ra. Cô mình ra, giải quyết công việc xong, chạy vào thì bảo: ôi cháy giáo án mất, thôi giờ sau cô ktra Ngân. Hết hồn hết vía. Rồi vào đại học. Bố bảo thì vào chứ thích thì ko. Rồi cũng đc đi làm. Bố bảo thì đi chứ mình ko thích. Lúc nào cũng uớc mơ chém gió vùn vụt trên mặt báo. Làm thơ thì lắm lúc như ma nhập. Làm ra nhiều câu từ hay đáo để, ko đùa. Những câu từ ấy hình như rơi từ 1 thế giới khác vào trong hộp sọ. Việc của mình là cầm bút viết ra. Sau đó, như người vừa đau đẻ, nhìn đứa con mình vừa cật vã đẻ ra mà ko tin nổi mình đã đẻ ra nó kiểu gì.
Nhưng cũng thấy mình đúng là có rất nhiều cái may. Chuyện vặt vãnh thì hay rắc rối nhưng việc lớn thì luôn luôn có người sắp đặt cho mình. Thậm chí sắp đặt giỏi như phù thủy. Kiểu như mặc kệ mình quãy đạp, vẫy vùng, số phận lót sẵn cho mình cái ổ, cũng khá êm và ấm. Đến ngày đến giờ là đặt mình vào. Đi học đh cũng đc vào Đảng, mà chính bản thân mình hồi ấy ko thấy có nhu cầu. Nhưng cô chủ nhiệm thì quý. Cô nóng nảy mắng mỏ bao nhiêu đứa nhưng cô thấy mình là như kiểu thấy con mèo quý. Âu yếm hỏi han. Có khi cô điên lên mắng mình sa sã, nhưng chỉ cần mình xin lỗi 1 câu, cô lại thương như kiểu phải vật vã lắm mới đẻ ra đc mình. Nói nghe buồn cười nhưng thật là như thế. Kiểu mình nghênh nghênh, láo láo nhưng hợp vía cô thì phải. Cô nghiến răng khi mình ko cẩn thận làm rơi mất tiền. Cô bực bội muốn điên khi thằng lớp trưởng chửi mình lười, ko đi xem bóng đá. Cô bênh mình đúng như mẹ bênh con, chứ ko phải là mình mua chuộc hay hối lộ. Cô giao việc cho mình như kiểu 1 bà già chỉ biết trông cậy vào đứa con hiếm muộn, kiểu như tao dành hết cho mày, mày mà sống ko tốt thì tao chết mất.
Thế. Số phận cho mình nhiều thứ mà chính mình, khi nhận nó còn ko hiểu hết. Thậm chí còn thấy ghét. Nhưng ghét kệ mẹ mày. Chán mặc xác mày. Cứ im im lặng lặng, khắc có ăn như thường. Bảo đời mình may cũng đúng, bảo đời mình trắc trở cũng ko sai. Chỉ có 1 điều chắc chắn là đối với Trời Phật, mình có 1 lòng thành kính vô biên.
Bài thi tôn giáo, ko chịu thuộc bài. Vì vừa đọc qua đã thấy giáo trình tôn giáo viết về đạo Phật như thế là quy chụp. Nên mình làm bài thi 1 mình 1 kiểu. Khẳng định chắc chắn đạo Phật là 1 tôn giáo đầy biện chứng và ko hề duy tâm. Chẳng qua những người đời sau bóp méo đi thôi. Chắc thầy cô chán phải cho thi lại nên xẹt cho 5đ. Kệ. Mình đã thấy cái gì muốn nói là mình phải nói. Dù ngta có đồng tình hay ko.
Đi làm, vốn tính ngông nghênh, kiểu ko sợ gì chỉ sợ ông Giời. Đêm về nghe kinh, ngồi thiền, học khí công. Rồi khóc. Thấy đời bế tắc. Rất nhiều lần bị mắng oan, bị phán xét những lời ko đúng. Nhiều khi vì bực, vì giận đời giận người nên cũng trả thù đời theo cách tai quái lắm. Nhưng càng hằn học, hận thù, càng tính toan hơn thiệt càng thấy mình gặp những chuyện ko may.
Thế là đêm đến lại quỳ. Xin Phật ở trên cao thương lấy mảnh đời đau khổ ở trần gian. Người ta xui trình đồng mở phủ, mình ko. Ngta bảo làm lễ lạt này kia, mình nghe chừng mực, thậm chí cũng hơi cò kè vì ko có tiền. Mình tin trời Phật ko cần tiền. Nhất là của 1 đứa như mình. Mình ko còn mang nặng tâm lý đua tranh. Mình điềm đạm hẳn, chấp nhận chung sống đấy. Nguyện với Trời Phật rằng thôi thì con ko đi đc khỏi nơi này thì con xin chịu mọi điều nghiệp chướng của mình. Vì con biết mọi thứ là luân hồi nghiệp báo của con. Ngay cả người đàn ông mà mình giận nhất, mình đã từng phủi sạch mọi công lao và luôn nhắc đến với lòng oán trách, thì đến lúc đó mình cũng ko ghét nữa. Dù gì, gặp nhau ở cái đoạn đường trần, nó cũng là nhân duyên.
Xác định chịu đựng rồi, ko còn vùng vẫy nữa thì được chuyển. Lúc ấy, đã xác định là mắng thì nghe, chửi thì im. Bảo làm gì làm nấy, cuối ngày yên chuyện trở về. Ko cần thiết phải dừng tâm trí lại để mà vui hay buồn. Thế mà lại chính là lúc trả xong duyên nợ. Tưởng mình chết rồi mà đc hồi sinh. Tưởng mình ko còn sức để vùng vẫy nữa rồi mà hóa ra yên ổn.
Bảo, bố cho con đi! Thế là làm đơn. Sư huynh dặn, bình an tu học, như thế là chư vị cho em nhiều lắm, Tổ đãi, Thầy thương. Không phải cứ tiền bạc mới là cho đâu. Cứ chiêm nghiệm đi, rồi em sẽ hiểu…
Dạo này đủ sức đạp xe đi làm. Chân ko bị đau và huyết áp ko tụt nữa. Cái vòng huyết áp bỏ ra lâu rồi. Mấy cơn đau đầu giảm rõ. Đi học khiêu vũ, thầy khen nhảy đc, kéo lên làm mẫu, bảo mình học thêm về cách mở chân chứ mình nhảy ko hề tệ đâu. Cổ chân ko còn bị đau. Quần áo may và mua đều đẹp, ko bị mất tiền oan tiền ngu rồi về chất đấy vì nhanh bai, nhanh dão, nhanh bạc, nhanh xù. Nhất là từ ngày có đứa bạn mở quán bán hàng, rủ rỉ ngắm nghía với nhau, như kiểu mèo khen mèo dài đuôi…
Như là phúc đến thì vạn sự yên bình.
Như bàn tay có đường quý nhân, cứ trân trọng và yêu thương, Trời sẽ thu xếp cả.

Add Comment