Tiếng gọi nơi phòng khám

Câu chuyện số 8 : Tiếng gọi nơi phòng khám
Như các bạn cũng đã biết , tôi , một người làm trong ngành Y và câu chuyện hôm nay tôi kể chỉ vừa xảy ra trong tuần vừa rồi thôi , ngay tại phòng mach tư của tôi !! Công việc của tôi khá là áp lực làm từ sáng đến tối , một ngày tiếp xúc với biết bao bệnh nhân , dạo gần đây công việc quá tải khiến tôi mệt mỏi và stress nên thường có cảm giác thèm ngủ , đôi lúc chiều tối không có bệnh khám thì tôi tranh thủ ngủ trên bàn làm việc , mấy ngày trong tuần qua trong lúc tôi gục trên bàn , tôi đều nghe tiếng gọi tên tôi trong lúc tôi ngủ , nhưng tôi không trả lời vì trong phòng khám này mọi người đều gọi tôi là bác Th , ko ai kêu trỗng ko cả , tôi thầm nghĩ chắc là do tôi mệt nên tôi nghe lầm , nhưng ngày hôm qua lúc tôi ngủ gục trên bàn làm việc tôi nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ cánh cửa ấy , đèn thì chớp tắt nhẹ như thiếu điện và điều kinh hãi hơn là có một cô gái ngồi xoã tóc trên cái giường ấy , tôi cảm thấy hoang mang vì phòng làm việc của tôi ai vào cũng sẽ gõ cửa nhưng cô gái này ở đâu ra ?? Cô ấy ngồi xoã tóc dài khiến tôi ko nhìn thấy mặt , ngồi đung đưa chân nhưng do trong lúc mơ màng tôi ko thấy rõ chân cô ấy , tâm trí tôi mệt mỏi , muốn ngộp thở , nhưng vẫn nghe đâu trong tai tiếng gọi tên tôi , nhưng tôi cố gắng ko trả lời !!! Trong lúc mơ màng đó tôi cố đánh thức mình , lúc tôi tỉnh dậy , đầu nặng , chóng mặt một hồi mới tỉnh , tay chân lạnh ngắt ( chắc là do máy lạnh ) , tôi mới ra ngoài tâm sự với một cô thư ký lớn tuổi làm lâu năm ở đây , nãy giờ có ai vô phòng bs ko cô ?? Cố ấy bảo ko có bác , sao vậy bác ?? Tôi nói lúc nãy tôi gục trên bàn tôi thấy có bóng dáng cô gái nào trong phòng tôi và nghe tiếng gọi tên tôi , vẻ mặt cô ấy cũng hơi biến sắc và nói tháng này phòng khám mình chưa cúng , tôi ngạc nhiên , cúng gì vậy cô ?? Cô ấy nói cúng cô hồn đó bác , lúc trước ở phòng khám này có nhiều chuyện ko hay , dưới lầu 1 có người treo cổ tự tử , đôi lúc mấy bạn làm ở buổi tối vẫn nghe tiếng hát , tiếng chạy đi chạy lại trong phòng mặc dù ko có ai !!! Tôi nghe tới đây cũng bắt đầu ớn và nói : thôi cô coi có gì ngày mai mua đồ cúng đi !!! Và tôi trở về phòng , tôi tò mò đằng sau cánh cửa đó là gì ?? Tôi mở cửa đó và nhìn ra thì ra sau cánh cửa đó là một khoảng trống tối hun hút , bụi bẩn và để một số món đồ cũ , nhưng có một chiếc hòm gỗ cũ nhìn đầy bụi bẩn và bí ẩn ( tôi ko dám chụp vì sợ dính những thứ ko may ) sau đó tôi đóng cánh cửa đó lại thì đèn trong phòng bỗng dưng tắt hết khiến tôi thót tim , tầm 10 giây sau nó sáng trở lại , tôi bắt đầu cảm thấy hoang mang và thôi tôi quyết định nghỉ sớm ngày hôm đó !!!
Do đây là phòng mạch tư của tôi và chỗ tôi làm việc nên tôi xin được giấu tên !! Tôi chỉ muốn khuyên mọi người đây đang là tháng 7 âm lịch ( tháng cô hồn ) mọi người nên cẩn thận nếu có nghe ai gọi tên mình , tránh đi đên những nơi tối hoặc nơi đã từng xảy ra tai nạn , và tránh ko nên hát trong lúc đang chạy xe ngoài đường các bạn nhé !!! Có kiêng có lành

 

Add Comment