Nhà tôi có ma thật sự

Từ nhỏ tôi có nghe rất nhiều chuyện ma do ba má, bà ngoại, hay bạn bè kể lại, đa số là thấy ma kiểu nầy, kiểu nọ chứ không có được đầu đuôi rõ ràng, nhưng càng không rỏ ràng thì mình mới càng sợ. Bản thân tôi thì nhiều lần bị “mặt trời đè”, thường xảy ra vào lúc 3-4 giờ chiều, đang ngủ thì mình mẩy tự nhiên bị cứng đơ, muốn kêu không được, thở rất khó khăn, cảm thấy rất sợ hãi nhưng chỉ một lúc cố gắng động đậy tay chân thì tự nhiên hết. Hiện tượng nầy thật khó hiểu.

thegioivohinh.net nhà tôi có ma thật sự

Căn nhà tôi ở là một villa cũ kỷ ở quận 3, đường Ngô Thời Nhiệm. Phòng tắm ở trên lầu có hai cửa, một cửa mở ra phòng ngủ, và cửa kia mở ra chỗ cầu thang đi lên vào phòng ngủ, cửa đó không khóa và đóng lại không chặt nên phải gài bằng cái móc cửa ở phía trong. Và cứ mỗi khi đang tắm thì cái móc cửa tự động bật lên và rớt ra khỏi cái khoen. Nghe một tiếng động nhẹ ở cửa và quay nhìn thì mới thấy cái móc đã văng ra nằm ở ngoài, phải móc nó lại. Khi để ý dòm chừng nó thì nó nằm im suốt buổi, quay lưng lại không để ý nửa thì nó lại văng ra. Mấy người chị của tôi cũng đều bị như vậy rồi dần dần nó trở thành chuyện bình thường, rớt ra thì móc lại thôi, không có bị giật mình nửa. Cái cầu thang trong nhà cũng không bình thường, khi ở một mình trong phòng là cứ nghe tiếng chân người rầm rập chạy lên cầu thang và đi sang phòng ngủ bên cạnh, khi thì thật sự có người về, nhưng cũng rất nhiều khi chạy ra xem thì không có ai, còn cái đèn chụp treo lơ lửng từ trên trần nhà cao thiệt cao thì lúc sáng lúc tắt, nhưng vì nó cao quá nên không ai sửa, rồi có một ngày tự mình nó rớt xuống bể tan tành, ai cũng thấy lạ nhưng cũng phải coi đó là bình thường để khỏi suy nghĩ nhiều, cuối cùng là cái cầu tiêu, không hiểu tại sao, vào đó là bị rùng mình!. Lại nghĩ chổ này chắc có courant d’air (gió luồn) nên lạnh là thường!

Và có một một hôm, má tôi ngồi ở phòng khách nói chuyện với một người bạn, nhìn qua cửa sổ, loại cửa sổ rất rộng và thấp, từ trong có thể nhìn thấy nửa phần trên của một người ở ngoài sân đi ngang qua thì má tôi thấy chị tôi đi ngang qua, hướng đi là từ ngoài vào. Lúc đó là 5 giờ chiều, cũng là giờ chị tôi tan học về nhà. Má tôi liền kêu nhờ chị tôi vào nhà bếp mang nước ra cho khách! Chị tôi chỉ gật đầu và đi thẳng xuống hướng bếp ở sân sau.
Chờ một hồi không thấy chị mang nước ra, rồi lại nghe tiếng dép lẹp xẹp của chị tôi đi lên cầu thang. Thấy chị đã lên lầu nên má tôi đành phải xuống bếp mang nước ra. Khách về xong, má tôi lên lầu định bụng rầy chị tôi một trận, nhưng tìm cả hai phòng trên đó cũng không thấy.
Đang cảm thấy rất kỳ lạ, thì nghe tiếng chị tôi về làm má tôi cũng hồn vía lên mây. Chị tôi nói hôm nay về trễ vì tan học ra phải đi mua chút đồ.
Khi nghe má tôi kể lại hồi nãy đã thấy chị về và còn thấy chị mặc cái áo hoa tím thì chị tôi kêu lên: trời đất, cái áo đó con tìm hoài mấy bữa nay không thấy!

Từ sau khi xảy ra chuyện ma giả chị tôi, thì chị em tôi mới hiểu ra những hiện tượng “mặt trời đè”, cái móc khóa tự động rớt, tiếng chân lên cầu thang, cái không khí làm rùng mình trong cầu tiêu, tới cái chớp tắt của bóng đèn… đều rất bất bình thường, và phải chấp nhận là thật sự nhà mình có… ma. Nên cứ chiều chạng vạng tối là chị em chúng tôi kéo nhau ra ngồi ngoài vệ đường trước nhà chờ má về mới dám vào nhà.

Nguồn: vutruhuyenbi.com

 

Add Comment