Kinh nghiệm bốc bát hương

Amind khôiKaLa : Hôm nay mình xin chia sẽ về 1 bài viết có thật nói về chuyện thờ cúng, lập bát hương như thế nào là ₫úng, và ai mới là người lập ₫ược 1 bát hương cho gia tiên ₫ể gia tiên nhà mình về ₫ược.
Chỉ có những thầy có pháp cao, tu ₫ạo lành, thầy ₫ó không thờ âm binh hay bùa ngãi, chỉ tu theo chính ₫ạo phật pháp mới bóc ₫ược bát hương cho gia tiên và các bát hương cho bàn thờ thần tài… Có các bạn hay các anh chị nào có thắc mắc về việc cúng kiến hay muốn lập bát hương hãy ₫ặt những câu hỏi cũng như những ý kiến quý báo của các bạn dành cho chúng tôi khi ₫ược chia sẽ 1 số kiến thức nhỏ nhoi cho các bạn.
Đâu phải nói bóc bát hương là lấy bát hương ₫ổ cát vào hay tro vào bát rồi ₫ưa lên là xong. Nếu chuyện ₫ơn giãn như vậy thì trên ₫ời này ai làm chả ₫ược cần gì thầy bà cho tốn tiền.
Đó là lí do hôm nay amind chia sẽ về chủ đề bát hương.

Nhận định trên đây của tôi xuất phát từ câu chuyện có thật xảy ra đối với gia đình chồng tôi và gia đình tôi mà tôi xin được thuật lại như sau
Khi tôi mới về làm dâu, buổi đầu còn nhiều bỡ ngỡ, tôi từ từ học hỏi mọi thứ để hòa hợp với cuộc sống của gia đình, nhưng có một cái mà tôi không học được, đó là nhà chồng tôi rất xuề xòa trong việc thờ cúng, không giống với các gia đình khác. Vì sống cùng bố mẹ từ nhỏ nên chồng tôi cũng thấy bình thường với chuyện như vậy. Sau một thời gian suy nghĩ đắn đo, tôi bắt đầu tìm mọi cách thuyết phục chồng, nói cho anh ấy hiểu về chuyện thờ cúng: “Có thờ có thiêng, có kiêng có lành, mình phải làm chu đáo thì các cụ và trời phật mới phù hộ cho gia đình mình khá lên, anh em trong nhà mới được thành đạt”.
Chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào, hay do tôi giỏi thuyết phục mà chồng tôi cũng gật gù nghe theo, một cuộc cách mạng thay đổi việc thờ cúng bắt đầu. Lúc đầu bố mẹ chồng cũng phản đối kịch liệt, nhưng sau khi nghe vợ chồng tôi giải thích, các cụ lại chuyển sang băn khoăn lẫn sợ sệt, lo động chạm vào bát hương sẽ phạm vào điều cấm kỵ, nhưng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý cho phép vợ chồng tôi làm, cốt sao mọi việc đều tốt đẹp. Như bắt được vàng, vợ chồng tôi mừng rơn thi nhau khuân về những bát hương thờ gia tiên, thổ công, thất bảo (cốt), lọ hoa, nậm rượu…hàng vào loại đẹp nhất. Sau đó mời một người, có thể nói là cao tay trong giới đồng cốt phù thủy để bốc bát hương và làm lễ trấn trạch. Theo lời đồn đại thì bà đồng này còn có khả năng nhìn và giao lưu với những người đã chết.
Mọi việc đã diễn ra đều ổn thỏa, thậm chí còn ngoài sức tưởng tượng của vợ chồng tôi, cả gia đình tôi được giao lưu với ông bà tổ tiên thông qua bà phù thủy đó, nhất là bố mẹ tôi mừng khôn xiết, trầm trồ khen ngợi vì khả năng của bà ấy ngoài sức tưởng tượng. Vợ chồng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm, vì đã làm được một việc đúng theo ý mình. Bây giờ trên bàn thờ, bát hương đã được thay mới với đầy đủ mọi thứ cần thiết phục vụ cho nghi lễ thờ cúng.
Quả thật “tham nhồi nhét quá làm cho túi rách”.
Ba năm trôi qua tưởng như yên bình, nhưng trong nhà cũng có nhiều chuyện, nhất là sức khỏe của Mẹ chồng tôi ngày càng đi xuống, bản thân Mẹ tôi bị nhiều bệnh, số lần Mẹ vào viện ngày càng nhiều hơn. Rồi vào một buổi chiều tháng Tư năm 2013, đúng vào ngày sinh nhật của tôi, Mẹ tôi bị cấp cứu vào viện, các bác sỹ yêu cầu phải chụp động mạch cảnh chung, vì thông qua đó làm cơ sở đi đến kết luận mổ hay đặt ống, nhưng các bác sỹ đã sơ ý, tắc trách đến nỗi, trước khi chụp đã tiêm vào người Mẹ tôi một chất gọi là “cản quang”, phản ứng phụ của thuốc làm tăng huyết áp, mà bản thân Mẹ tôi có tiểu sử huyết áp cao, trước đây đã phải vào viện cấp cứu mấy lần. Vì vậy, sau khi tiêm thuốc xong, Mẹ tôi bị xuất huyết não và đã mất ngay chiều hôm đó, không kịp trăng trối. Đau khổ tột cùng, mấy bố con tôi vẫn phải gắng gượng để lo việc cho Mẹ, quyết định của bố tôi là đưa Mẹ đến đài hóa thân Hoàn vũ hỏa táng, rồi đưa cốt của Mẹ về quê. Quyết định này của bố con tôi mặc dù cũng bị một số người hai bên nội ngoại phản đối, nhưng mấy bố con tôi vẫn làm theo ý của mình và gia đình cho rằng nên như vậy, vì thủ tục cải táng đã xa xưa, nói đúng hơn chỉ người miền Bắc mới làm như vậy, vừa mất vệ sinh, vừa tổn hại đến sức khỏe của người sống, người mất phải được siêu thoát, người mất đâu đòi hỏi con cháu phải đúng năm, đúng tháng đào mộ lên, rồi sang cát xây nhà mới đâu!
Trong thời gian lo cho Mẹ, gia đình tôi cũng kịp lên chùa nhờ sư thầy làm cho Mẹ một bát hương ở nhà và ở mộ, đúng ngày làm lễ, nhờ thầy mang xuống và làm luôn lễ cầu siêu cho Mẹ. Mọi việc của Mẹ đã chu tất, nhưng không khí trong nhà vẫn ảm đạm vì thiếu vắng hơi ấm của Mẹ. Được sự động viên của gia đình Mẹ đẻ tôi, mấy bố con tôi cùng nhau đi học Thiền của Bộ môn Trường sinh học Dưỡng sinh, thuộc “Trung tâm UNESCO Văn hóa Dòng họ và Gia đình Việt Nam” với mục đích để nâng cao sức khỏe, cho lòng được thanh thản và bớt lo âu phiền muộn vì chuyện của Mẹ tôi vừa mất.
Đúng như lời Thầy Điều đã nói, “Đến với Thiền là đến với duyên lành”, gia đình tôi như một lần nữa được hồi sinh, được sống những ngày diệu kỳ như trong chuyện cổ tích, hiểu được rõ hơn về thế giới của người đã khuất, một thế giới mà trước đây chúng ta còn mơ hồ. Người thì cho rằng nó tồn tại, người thì cho rằng không bao giờ tồn tại, chết là hết. Nhưng không phải như vậy, thế giới đó có tồn tại, thậm chí còn phức tạp hơn thế giới của chúng ta đang sống rất nhiều. Nhờ vào học lớp Thiền mà gia đình tôi đã may mắn được gặp lại Mẹ, mặc dù Mẹ tôi vừa mới mất được hơn 50 ngày. Đây là một điều kỳ lạ!
Em dâu của tôi cũng học ở lớp Thiền này, lúc ngồi Thiền người cứ chao đảo như lên đồng. Vào buổi học cuối, các anh học viên cấp cao đã hỗ trợ giúp. Một lúc sau em dâu tôi thể hiện một trạng thái khác thường: cái miệng của em sao kỳ cục, cứ bậm môi vào nhau như định nói điều gì đó, cố phát âm mãi nhưng chẳng được. Khi đưa năng lượng hỗ trợ ở miệng và cổ họng thì em dâu đã nói thành lời. Hóa ra trong người em dâu có một người phụ nữ đã chết xâm nhập vào. Khi được hỏi, cô ta xưng tên là Mận, năm nay 33 tuổi, cô ta bị nói ngọng, nhập vào em dâu tôi từ lúc em lên 3, rất yêu quý em và muốn kéo em dâu tôi “đi theo” sang thế giới bên kia. Sau một hồi khuyên nhủ, cô ta khai rằng trong người em dâu tôi còn có một người nữa, cô ta sẽ nhường chỗ cho người đó ra nói chuyện, còn cô ta lúc này đã giác ngộ, nhận lời ra khỏi thân xác em tôi, đi theo Thầy tổ Đ.Narađa (1848 – 1924) tu hành để sớm được siêu thoát… Sự kiện này được cả lớp rất đông học viên chứng kiến.
Một lát sau, bỗng có tiếng khóc thảm thiết vang lên: “Con ơi, là Mẹ đây”! Bà nói tên, tuổi, nghề nghiệp của mình… Tôi sững sờ vì người đó là Mẹ chồng tôi, cả lớp ngạc nhiên. Mẹ tôi nói rằng Mẹ vào người em dâu tôi từ hôm Mẹ mất, nhập vào thể xác của nó để Mẹ được sống cùng mọi người trong nhà suốt từ hôm đó đến giờ (trên 50 ngày). Vì nhớ thương mọi người mà Mẹ nhập vào con dâu để được ở trong gia đình, mong lại được đoàn tụ như trước. Lúc này nghĩ lại tôi mới thấy, thời gian từ khi Mẹ mất, em dâu tôi đôi khi có những hành động kỳ cục khá giống mẹ, từ cách đi, cách nói, đến cử chỉ, nhưng nào tôi có hiểu được, tới giờ mới rõ. Thế rồi, khi lớp học kết thúc, các học viên ra về, Mẹ tôi (trong em dâu tôi) cũng cùng về nhà bố tôi.
Cuộc hội ngộ lạ lùng, cả nhà vừa mừng vừa lo… Mọi người nói đủ thứ chuyện, rồi tò mò hỏi Mẹ về thế giới của người chết, để biết từ hôm mất Mẹ ở đâu và làm gì?
Mẹ tôi nói rằng: “Mẹ rất vui vì quyết định hỏa táng của mấy bố con, Mẹ biết trong họ hàng nhiều người phản đối nhưng sau này mọi người sẽ hiểu con ạ. Từ hôm đó Mẹ chỉ ở nhà mình và trong thân xác con dâu của Mẹ, Mẹ không ở ngoài mộ như mọi người thường nghĩ”.
Tôi hỏi thêm: “Thế trong thời gian 49 ngày, chúng con làm cơm, cúng cả tiền vàng mã cho Mẹ , Mẹ có nhận và có dùng được không?”
Mẹ tôi trả lời rằng: “Mẹ có ăn gì được đâu con à, cũng không dùng tiền vàng mã, bây giờ Mẹ không cần thứ gì cả, Mẹ chỉ muốn được ở cạnh người thân để dược yêu thương mà thôi”!

Mong muốn của Mẹ tôi là vậy, nhưng Mẹ tôi đã qua đời, thế giới âm dương cách biệt, Mẹ tôi cần được đi tu hành để nhanh chóng được siêu thoát, đó là con đường duy nhất của tất cả những người đã chết.

Qua vài ngày sau, chúng tôi lại đưa Mẹ tôi (trong cô em dâu) đến gặp Thầy Điều, được Thầy khuyên nhủ, nhưng Mẹ tôi vẫn lưu luyến không muốn đi, Mẹ vẫn một mực xin Thầy đưa ra khỏi người em dâu để em trở lại trạng thái bình thường (bởi vì trong mấy ngày qua em dâu tôi chắng ăn gì hêt, nghỉ cả việc ở công sở), còn Mẹ tôi sẽ về nhà và hứa không vào ai cả, sẽ chỉ ở nhà để được gần gũi người thân của mình.

Sau mấy tiếng đồng hồ, được Thầy Cô nhẹ nhàng khuyên nhủ, có vẻ như Mẹ tôi giác ngộ, nhận ra được rằng “Nếu người đã chết mà không được siêu thoát thì rất dở”, lúc này đây là cơ hội may mắn để cho Mẹ được đi tu hành và được siêu thoát, cuối cùng Mẹ tôi đã đồng ý.

Thật cảm động ở giây phút này, kẻ ở người đi, cuộc ly biệt diễn ra trong nước mắt nghẹn ngào, toàn thân người em dâu rung lên, chân đập mạnh xuống nền nhà, kéo theo là tiếng thở hổn hển, giống như Mẹ đang bị ai đó đuổi bắt và chạy trốn, cứ như vậy qua khoảng chục phút.

Đột nhiên Mẹ tôi thốt lên: “Chúng nó không cho tôi đi, chúng nó giữ tôi Thầy ạ”
Thầy hỏi:

– Ai giữ bà?

– Âm binh

– Âm binh đang ở nơi nào hả bà?

– Âm binh ở nhà, ở bàn thờ nhà tôi, chúng nó kéo giữ tôi, không cho tôi đi, chúng đông lắm, tôi cố hết sức chạy ra mà không được!

– Bát hương nhà bà do ai bốc cho, hay ông bà tự làm?

– Một bên do thầy phù thủy làm, còn một bên do sư ở trên chùa làm, các thầy đều dã trấn yểm bùa vào đó.

Thầy đã cố giúp thêm mẹ tôi hoảng 1 tiếng nữa, vẫn không đi đến hồi kết, lý do là nhà bị trấn yểm. Chuyện đời quá nhiều điều éo le, lúc Mẹ tôi muốn đi thì lại không đi được, Thầy đồng ý để mẹ tôi ở trong người cô em dâu, chờ ngày mai nhà tôi xử lý xong bàn thờ thì sẽ tiếp tục giúp Mẹ tôi.

Một vấn đề khó khăn và căng thẳng đã bắt đầu chiếm lĩnh toàn bộ suy nghĩ của mấy bố con tôi, chúng tôi đã nhanh chóng hội ý và đi đến quyết định: để giúp cho mẹ tôi và cả cô em dâu, gia đình sẽ bỏ toàn bộ đồ thờ cũ đang bầy trên nóc tủ, kể cả bát hương và làm mới mọi thứ từ đầu. Sáng hôm sau, chúng tôi đi mua bát hương, không lấy thất bảo, bởi đó cũng là một trong những thứ đã xiềng xích mẹ tôi. Chúng tôi chia làm hai nhóm, một nhóm đưa mẹ tôi lên nhà Thầy, một nhóm ở nhà giải quyết các bát hương cũ và tự làm một bát hương mới thờ tổ tiên của nhà mình.

Khi đưa Mẹ lên Thầy, tôi hồi hộp đến nỗi tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cộng với sự lo lắng không biết hôm nay Mẹ có ra khỏi người em dâu được không. Thầy Cô và hai học viên giảng huấn cùng hỗ trợ Mẹ tôi, bỗng Mẹ tôi khoe với Thầy: “Ở nhà tôi bàn thờ sạch rồi đấy Thầy ạ, hôm nay Thầy và mọi ngườ cố giúp tôi ra khỏi thân xác con dâu tôi nhé! Để con dâu tôi ăn được vì nó nhịn mấy ngày rồi, còn tôi đi theoThầy Tổ để tu hành để rồi được siêu thoát như những người được chết lành”.
Thật không thể tin nổi, những thứ đặt trong bát hương và những thứ bùa yểm gì đó mà các “cô đồng, thầy phù thủy trấn yểm” ở nhà tôi đã làm hại Mẹ tôi (người đã chết) kinh khủng như vậy. Hôm nay diễn biến tình hình có vẻ khả quan hơn, Mẹ tôi đã di chuyển được ra khỏi tim của em dâu, đi dần xuống chân, rôi tắc ở ngón cái chân phải, chúng tôi căng mắt theo dõi và trong lòng mừng thầm, bỗng chân mẹ lại rung lên bần bật, lại tiếng thở hổn hển giống như hôm trước, Mẹ lại thốt lên:

– Chúng nó vẫn giữ tôi Thầy ạ, âm binh ở dưới nền nhà tôi, người chủ nhà cũ đã trấn yểm bùa ở giữa nhà, lúc đến mua nhà tôi không biết, người ta chôn bùa ở đó lâu rồi!

Thầy động viên:

– Giờ bàn thờ nhà bà sạch sẽ rồi, bà không sợ mấy người đó, có chúng tôi ở đây hỗ trợ, chỉ cần một bước nữa là ra khỏi người con dâu rồi, bà phải cố gắng lên.

– Tôi đã cố hết sức rồi, tôi cũng muốn ra khỏi con dâu tôi lắm, để cho nó được ăn, nhưng âm binh trấn yểm dưới nền nhà nó cứ trói giữ tôi ở lại !

Sau 3 tiếng giằng co giữa hai bên, cùng với sự động viên của Thầy Cô, Mẹ tôi đã gắng hết sức nhưng vẫn không ra được, cuối cùng Thầy tạm dừng để Mẹ tôi về, chờ xử lý bùa ở giữa nền nhà, xong rồi ngày hôm sau sẽ giải quyết tiếp. Thầy và mọi người đã dành quá nhiều năng lượng cho Mẹ tôi, qua bốn ngày ròng rã, có thể nói, với gia đình tôi nó dài vô tận, vừa căng thẳng xen lẫn lo lắng, lo cho Mẹ, và cả cô em dâu nhịn ăn và nghỉ làm đã mấy ngày rồi! Mẹ rất thương và lo con dâu bị đói…Thế rôi chúng tôi lại phải quay trở về nhà mình.

Chiều hôm đó ở nhà bố chồng tôi, sau khi hỏi Mẹ vị trí chính xác mà chủ nhà cũ đã dùng bùa trấn yểm, mấy bố con lại bắt tay hì hục đào nền nhà lên, đào sâu xuống khoảng 50cm, thì lộ ra một miếng vải, một vài sợi chỉ màu đỏ và mấy tờ bùa đã mục nát. Bố con tôi mừng khôn xiết, vội vàng dùng xiẻng xúc hết những thứ đó rồi cho vào bao tải đem đi “hóa giải” và lát nền lại như mới, Mẹ tôi (trong người em dâu tôi) cũng ra sức hỗ trợ quét dọn lau chùi nhà cửa.

Một đêm dài đằng đẵng lại trôi qua, mấy bố con không sao chợp mắt ngủ được vì vừa lo cho em dâu, vừa lo cho Mẹ, không biết ngày mai sẽ thế nào, mọi việc có suôn sẻ không hay lại vướng mắc ở đâu? Lúc chiều Mẹ đã đi vòng quanh nhà một lượt để kiểm tra xem xét, xong rồi Mẹ bảo với cả nhà là không còn gì vướng nữa.

Sáng hôm sau, vào lúc 8h30, cả nhà tôi lại có mặt ở nhà Thầy Điêu. Ngồi luyện tập thu năng lượng được một lúc, mọi người lại bắt tay vào giúp cho Mẹ tôi. Trước khi đi, mẹ tôi nhắn nhủ mấy bố con ở lại giữ gìn sức khỏe, rồi cảm ơn Thầy Cô và mọi người đã giúp đỡ, đây là lần thứ 3 mẹ tôi chào như vậy rồi, không biết lần này Mẹ có đi được không, ai nấy đều lo lắng và hồi hộp chờ đợi…

Chỉ khoảng 5 phút sau khi Thầy Cô và hai anh học viên Cấp 4 thao tác truyền năng lượng, Mẹ tôi đã ra khỏi thân xác của em dâu, sự việc kết thúc nhanh chóng… Em dâu tôi bỗng mở mắt, tỉnh ra và vội choàng dậy ngơ ngác nhìn xung quanh, em cứ nhìn mà chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, em tò mò nói: “Em đi học buổi tối sao giờ lại thành ban ngày?” Mọi người không trả lời, chỉ nhìn nhau cười và trò chuyện vui vẻ để át đi những thắc mắc của em dâu tôi về những việc đã xảy ra với cô ấy. Những tiếng cười đằm thắm yêu thương, giòn giã như chưa bao giờ có, tiếng cười tràn đầy niềm vui của thành công và hạnh phúc!

Thông qua sự kiện kỳ lạ này, tôi cũng muốn chia sẻ đến mọi người câu chuyện có thực trong gia đình, để từ đó giúp mọi người có cách nhìn đúng đắn hơn về các thầy phù thủy, pháp sư, đồng cốt… những người mà chúng ta cứ nghĩ rằng có đầy quyền năng trong việc trấn yểm bùa ngải, để rồi dẫn tới kết quả như gia đình tôi vừa qua, tài lộc thì chưa thấy đâu mà đã phải lãnh những “đại hạn” tưởng chừng như không có lối thoát. Thật may mắn, cuối cùng bằng tinh thần đoàn kết yêu thương của gia đình cùng với sự giúp đỡ của các Thầy “Bộ môn Trường sinh học dưỡng sinh” thuộc “Trung tâm UNESCO Văn hóa Gia đình & Dòng họ Việt Nam”, gia đình chúng tôi cũng đã vượt qua được thử thách. Hi vọng trong cuộc sống, mọi người hãy sáng suốt, phân biệt đúng sai, thật giả, để không mắc phải những sai lầm về việc đã quá tin vào “đồng cốt mê tín” như gia đình tôi đã vấp phải.
Qua sự kiện đăc biệt trên, bây giờ tôi mới hiểu rằng: Ở cuộc đời này nếu tin và đi con đường sáng là vươn tới sự minh triết, trí tuệ, tới cuộc sống thật, có Hạnh phúc và Yêu thương, đó là con đường “Chính trị”. Còn nếu đi vào con đường “Tà trị” là lao vào mê muội, tham lam, độc ác dã man, sẽ rơi xuống vực thẳm tối tăm và đi vào cõi chết không thể nào cứu được.

Thay mặt cho gia đình, tôi muốn gửi đến tới Thầy Cô và anh chị em trong Bộ môn “Trường sinh học dưỡng sinh” những lời cảm ơn chân thành nhất, vì nhờ đó mà gia đình tôi có những ngày được ở bên người Mẹ kính yêu đã đột ngột ra đi, rời xa người chồng nhất mực yêu thương và những đứa con ngoan hiếu thảo. Lúc Mẹ ra đi đã không một lời trăng trối, để rồi phải nhập vào con dâu, tỏ cho mọi người biết được tình cảm và ước mong của những người thân đã khuất là “Luôn được yêu thương và được siêu thoát về nơi vĩnh hằng”!

 

 

Add Comment