Gặp ma và được quý nhân giúp đỡ

Gặp ma và được quý nhân giúp đỡ, từ đó cho thấy thần linh đang muốn xoay chuyển tác giả của bài viết này phải biết tin tưởng thánh thần, trời phật thì sẽ được hộ độ cho, hóa nguy thành an

truyen-ma-co-that

Tác giả:  Thy Thy

Xin chào, mình rất thích đọc các câu chuyện của các bạn trên web này. Vì đọc “miễn phí” cũng nhiều, nên lần này mình xin góp vui vài mẫu chuyện nhỏ có thật của mình nhé!
Câu chuyện 1: Năm 2005 mình học năm nhất ở Sài Gòn, có ở trọ 1 nhà người quen đối diện với bv nhi đồng 1. Tả sơ nhà ấy rất sâu và dài, bề ngang chừng 4m là cùng, nhà có tận 4 lầu mà mình với bà chị họ chỉ tập trung sống và sinh hoạt ở tầng trên cùng. Mấy tầng dưới bụi bặm âm u lắm và nhà cũng chả có bàn thờ, chỉ có mỗi cái bàn thông thiên nhỏ ngoài ban công thôi. Lúc ấy chừng khoảng 5-6h chiều gì ấy, mình ngủ quên 1 mình trong phòng. Trong giấc mơ chập choạng nửa tỉnh nửa mê, mình thấy có 1 người đàn bà trạc trên 30 tuổi bế 1 đứa bé trai cỡ chừng 3-4 tuổi đi xuyên cửa từ ngoài ban công vào nhà trong. Mình thấy mình đứng ngay cửa phòng hỏi bả quyết liệt là “bà là ai? sao vô nhà tui?” Mà bà ấy tỉnh bơ ko nói gì cứ bay lướt vào trong rồi biến mất. Kể từ hôm giấc mơ đó xảy ra, mình đã bị nhát trực tiếp đúng 1 lần nữa. Chuyện là mình vẫn ngủ trưa trong phòng, phòng ko có giường mà chỉ trải 1 tấm đệm xuống sàn ngủ thôi. Phòng tắt điện tối mờ mờ, mình thì đang thiu thiu chưa ngủ hẳn, đột nhiên mình cảm nhận rõ ràng có bàn chân ai đó giẫm lên giường của mình, cảm giác cái đệm lún theo nhịp chân rõ ràng luôn. Nó đi vòng vòng quanh chỗ mình nằm. Mình sợ lắm, nằm im re thầm niệm phật cho qua. Cái tự dưng có ai đó nắm cái lưng áo của mình kéo ra giật giật mấy cái. Tâm mình hy vọng nghĩ là do con chuột nó cắn cái áo kéo ghịt chơi thôi, cho đỡ hoảng hồn ấy mà. Đợi lát khi ko bị phá nữa mình mới từ từ mở mắt ra. Phòng tối lạnh trống trơn ko người. Mình mới nằm quay người lại sau lưng nhìn thì thấy chị họ mình ngồi tư thế ôm gối úp mặt vào trong góc tường. Mình hỏi chị mấy lần mà ko thấy bả trả lời, thế là mình mặc kệ an tâm ngủ tiếp. Tối mình xuống nhà định đi ra ngoài thì thấy chị họ từ dưới nhà đi lên, mình có hỏi bả là sao hồi trưa vô phòng gọi hoài ko trả lời cái bả cứ im im ậm ừ trả lời cho qua chuyện. Sau này khi 2 chị em chẳng còn ở nhà ấy nữa, chị mới thú thật với mình là trưa hôm ấy chị ko hề về nhà và vào phòng mình, vì chị lo nếu chị nói thật sẽ làm mình sợ hãi dọn ra chỗ khác sống bỏ chị 1 mình nên đành nói gạt mình. Nghe xong mình mém khóc. Nghĩ ra năm ấy vía mình cũng nặng dữ, bị nhát vậy là may rồi chứ nhát nặng tay hơn chắc sang … Bv Nhi Đồng 1 đối diện cấp cứu cho kịp mất. Hihihi…

Câu chuyện 2: Nói thật là mình có cảm giác như là gặp quý nhân nhiều hơn gặp ma nhát bậy. Dù họ chỉ xuất hiện trong giấc mơ nhưng đều gợi cho mình 1 lời khuyên hoặc nhắn nhủ trùng với vấn đề mình gặp phải trong cuộc sống. Khắc cốt ghi tâm nhất là câu chuyện cách đây hơn 5 năm, ngay tuần lễ Vu Lan, mình có cãi lời mẹ 1 chút. Cũng ko có gì to tát, chẳng qua mình thấy mẹ mình thỉnh giấy ở đau về uống, mình thấy mất vệ sinh quá nên cản mẹ nên bị nạt luôn. Cái mình tổn thương quá nên có thái độ bất kính với mẹ 1 tý. Vậy mà đêm đó nằm ngủ thấy có tiếng người đọc thơ văng vẳng bên tai 2 câu thơ mà mình giật mình thức dậy thuộc tới tận bây giờ. 2 câu ấy như sau: “Tự tay khoét thủng song ngươi Phật. Phật dùng huệ nhãn độ thần thông.” Thoạt đầu nghe không hiểu lắm, sau này hỏi lại mẹ thì mới biết câu ấy có nghĩa là nói về lòng từ bi của nhà Phật. Dù ai có làm tổn thương đến thân Phật, thì Phật vẫn phù hộ cho người đó. Phật ở đây cũng có nghĩa là cha mẹ, dù con cái có làm điều gì quấy thì cha mẹ vẫn yêu thương không từ bỏ. Vì mình cãi mẹ giận mẹ, nên bị nhắc nhở như thế đó. Sau đó thì mình cũng ân hận vì đã có thái độ “lồi lõm” với mẹ lắm. Rồi có lần, do tuổi vẫn “trẻ trâu” nên hay nói tục, nói bậy, chỉ để cho vui thôi chứ không phải dùng để chửi bới ai đâu. Và cũng vì có thời gian bị lao đao khổ sở chuyện này,nọ,kia nên sanh ra tánh tình nóng nãy, lạnh lùng. Nên có 1 đêm nằm mơ thấy mình nằm giữa đường làng, có 1 ông cụ mặc áo bà ba nâu cầm 1 nhành hoa có nhiều hoa nhỏ li ti màu trắng đặt lên miệng của mình rồi nói đi nói lại 3 lần như sợ mình quên : “cô nên nhớ, phải ăn cái đắng ở gốc trước, rồi mới ăn cái ngọt ở ngọn sau”. Giật mình dậy hỏi mẹ thì mẹ nói ông đặt nhành hoa lên miệng ý nói con gái phải nói lời đẹp như hoa, và đừng vội buồn khổ vì những chuyện không vui trước mắt, nó chỉ là “vị đắng của rễ” thôi, vượt qua rồi thì sẽ nếm được “vị ngọt ngào của ngọn”.

Câu chuyện 3: Hồi nhỏ mình đã từng thắc mắc không biết người âm nói những ngôn ngữ gì? Vậy mà khi lớn lên mình đã có dịp trải nghiệm điều khủng khiếp này. Âm thanh của mình nghe phải không phải là của những hồn ma bóng quế. Mình đảm bảo 100% như vậy vì tiếng nói ấy vào ngay đêm thất thứ nhất sau khi cha mình qua đời. Chuyện cũng đã cách đây 6 năm rồi, nhưng trải nghiệm thì tởn tới già. Đêm đó mình ngủ chung với mẹ và con em gái út. Đang thiu thiu tự dưng thấy thân mình bị đè lún xuống giường tưởng tượng như bị 1 tảng đá khổng lồ đè lên người vậy đó. Lúc ấy mình đã hoàn toàn tỉnh ngủ rồi mà ko tài nào cử động đc. Thấy gọi con nhỏ em nằm bên cạnh quá trời mà nó chả nghe thấy. Lất sau có tiếng rít xì xào bên lỗ tai trái, rồi 1 giọng nói ồm ồm chả rõ nam hay nữ văng vẳng trong tai trái mình một loại ngôn ngữ như thần chú chứ không rõ của nước nào luôn. Mình còn nhớ mang máng hình như là “Ô..NÔ..MÔ..Ô…” gì gì á. Mình biết có chuyện xảy ra rồi nên cố gồng mình chống cự để bật dậy. Vậy mà bật dậy đc thật. Nhìn đồng hồ đã hơn 2h sáng rồi. Mình bèn bước xuống giường đi tới lui. Mẹ thức dậy bảo chuyện gì, tự dưng theo phản xạ trả lời ngay là “hình như ba về mẹ ơi”. Rồi mẹ thúc mình mau nằm xuống ngủ. Mình nằm xuống rồi tự dưng chìm vào giấc ngủ. Thông thường vừa gặp vụ trước xong thì ai mà ngủ lại đc nữa, thế mà mình vừa nằm xuống là mê man ngay. Lần này thì mình lại có cảm giác bị đè lún nhưng đỡ hơn lần trước, nhưng lát đột nhiên có dòng điện chạy dộc phát âm thanh rè rè luôn, nó chạy dọc từ từ từ trái sang bên phải thân người mình rồi mình vùng dậy luôn. Sang dậy đuối như trái chuối và gặp chuyện gì cũng xui xui kì lắm. Thế là nhà mình gắng hằng ngày phóng sanh, tụng kinh , cúng trai tăng hồi hướng cho ba của mình. Vậy mà sau thất thứ 2 mình thấy 2 cái bóng trắng nhòe bay nhẹ nhàng lơ lửng trên đầu mình chứ ko còn u uất nặng nề như trc nữa. Rồi mấy năm sau nằm mơ có thấy ba thì cũng thấy hình ảnh ba mặc áo sơ-mi quần tây đàng hoàng nhẹ nhàng lắm, thỉnh thoảng còn mặc áo nâu sòng. Tóm lại là phóng sanh rất có lợi cho người chết và kẻ còn sống đấy các bạn ạ!
Xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc chuyện của mình!

Sưu tầm từ truyện ma có thật

Xem thêm:

Lễ điểm đạo thọ nhận tâm ấn tu học 

Xin điểm đạo 

Ấn chứng và ân phước của việc điểm đạo

Mật tông thiên đình

Add Comment